Bài viết mới nhất

  • Thể văn MIDRASH của sách KINH THÁNH là thể văn gì?  
    Lm. Giu-se Lê Minh Thông, O.P. - Ngày 03/03/2012
    Thuật ngữ MIDRASH là tiếng Híp-ri có nghĩa là “xem xét” (examiner), “giải thích” (expliquer). Thể văn midrash là loại văn chương chú giải (exégèse) các sách Kinh Thánh của các thầy Ráp-bi (các thầy dạy trong Do Thái giáo).

  • Ba phương pháp phân tích, ba cách đặt câu hỏi (ví dụ: Mc 1,29-31)  
    Lm. Giu-se Lê Minh Thông, O.P. - Ngày 03/03/2012
    Có nhiều phương pháp để tìm hiểu một đoạn văn Kinh Thánh, trong đó ba cách tiếp cận bản văn phổ biến hiện nay: 1) Phân tích phê bình lịch sử (l’analyse historico-critique), 2) Phân tích cấu trúc (l’analyse structurale), 3) Phân tích thuật chuyện (l’analyse narrative). Mỗi phương pháp phân tích khai thác những khía cạnh khác nhau của bản văn. Bài viết sẽ trình bày tóm tắt mục đích và sự khác nhau của mỗi lối tiếp cận bản văn.

  • Tiếng La Tinh trong Tin Mừng Mác-cô Hy Lạp  
    Lm. Giu-se Lê Minh Thông, O.P. - Ngày 25/02/2012
    Như đã trình bày trong bài viết: “Tác giả, nơi biên soạn, độc giả, niên biểu và tài liệu biên soạn Tin Mừng Mác-cô (Tin Mừng thứ hai)”, một trong những đặc điểm của Tin Mừng Mác-cô là có nhiều từ gốc La Tinh. Bài viết này sẽ liệt kê một số từ ngữ La Tinh xuất hiện trong Tin Mừng Mác-cô. Những từ này được tác giả sách Tin Mừng chuyển âm sang tiếng Hy Lạp, vì Tin Mừng Mác-cô được viết bằng tiếng Hy Lạp

  • Phụ nữ trong Kinh Thánh  
    Nt. Ma-ri A-mê-li Nguyễn thị Sang, CND - Ngày 22/02/2012
    Lần đầu tiên, trong môn học Kinh Thánh tại Việt Nam, một đối tượng mới được quan tâm cách riêng : phụ nữ. Mà tôi cũng là phụ nữ, nên lẩn tránh thì cảm thấy hơi uổng. Nữ với nữ có dịp bàn luận với nhau về những điểm trong Kinh Thánh liên quan đến phái của mình, thì chắc sẽ khám phá vài điều mới mẻ. Ít nhất sẽ giúp bồi dưỡng tâm thức của riêng mình.

  • Bài viết này tìm hiểu một số vấn đề liên quan đến lịch sử hình thành sách Tin Mừng thứ hai (Tin Mừng Mác-cô). Những câu hỏi đặt ra: Tin Mừng thứ hai do ai viết (tác giả thực sự), viết cho ai (độc giả thực sự), viết ở đâu (nơi biên soạn), viết lúc nào (niên biểu) và dựa vào tài liệu nào để viết sách Tin Mừng (tài liệu nguồn)? Kết quả nghiên cứu liên quan đến những câu hỏi này phần lớn dựa vào truyền thống và dựa trên các giả thuyết.

  • Đoạn văn Mc 8,14-21 có nhiều chi tiết khá khó hiểu và lạ thường. Chẳng hạn, kiểu nói “chỉ có một cái bánh với các ông trên thuyền” (8,14) muốn nói điều gì? Tại sao đang nói về “bánh” (artos), Đức Giê-su lại căn dặn các môn đệ: “Hãy coi chừng men của những người Pha-ri-sêu và men của Hê-rô-đê”? Danh từ “men” (zumê) ám chỉ điều gì nơi Hê-rô-đê và nơi những người Pha-ri-sêu? Tại sao các môn đệ lại bàn tán về việc “không có nhiều bánh”?

  • Điều lạ lùng trong cách hành văn là sau khi chữa lành, Đức Giê-su lại đuổi anh ta đi ngay, dặn anh ra không nói gì với ai và đi trình diện tư tế, nhưng anh ta đã không giữ lời Đức Giê-su căn dặn. Thay vì giữ im lặng thì người được chữa lành lại đi “rao giảng nhiều nơi, đến nỗi Đức Giê-su không thể công khai đi vào thành” (1,45). Sự việc anh ta không giữ lời Đức Giê-su trong bản văn có ý nghĩa gì?

  • Khi đọc Tin Mừng thứ tư, độc giả thấy nhân vật Ni-cô-đê-mô xuất hiện ba lần, ở những nơi rất đặc biệt: Lần thứ nhất ở đầu Tin Mừng (3,1-12), lần thứ hai ở giữa (7,48-52) và lần thứ ba ở cuối sách Tin Mừng thứ tư (19,39-40).

Thánh Giê-rô-ni-mô

Đóng góp trực tuyến

Nhận bài qua email